01
01
Liên hoan Tiếng hát người lao động, lần thứ I Xem
02
02
“VUI TẾT LÀO” Đêm hội của sắc màu văn hóa Xem
03
03
“Đạp xe vì môi trường - Hưởng ứng Giờ Trái đất năm 2014” Xem
04
04
Liên hoan Tiếng hát người lao động, lần thứ I Xem

Lời đồng vọng từ trái tim của người cựu chiến binh trở về từ cõi chết

Chúng tôi tìm gặp ông Lê Văn Chớ - Giám đốc khách sạn Hoàng Anh (thị trấn Cày, Thạch Hà, Hà Tĩnh) trong một chiều mưa tầm tã. Ông tiếp chúng tôi trong căn phòng làm việc ấm cúng hướng mặt ra sông Cày nằm trong khuôn viên khách sạn. Đã qua tuổi lục tuần, cử chỉ của ông có phần chậm hơn, nhưng nét cương nghị, quyết đoán của người mũi trưởng đặc công năm nào dường như đã trở thành khí phách của con người chỉ biết tiến công trên mọi trận tuyến.

Đã nghe kể nhiều về ông, nhưng mãi đến khi được trực tiếp gặp gỡ, trò chuyện và tham quan cuộc sống của ông, tôi vẫn không khỏi bùi ngùi xúc động. Cả cuộc đời ông là thước phim quay chậm về những tháng ngày tham gia chiến đấu trên chiến trường Quảng Trị khốc liệt, là giây phút cái chết cận kề khi đã bị thương chết đi sống lại vẫn giữ chắc tay súng, và cả khi trở về đời thường với thương tật 2/4 (39% sức khỏe), ông vẫn không ngừng sống và chiến đấu với khát vọng đau đáu là trở lại chiến trường xưa để tìm hài cốt của đồng đội. Bởi theo ông “Có lẽ, những người đồng đội của tôi trước khi về với đất đã nhường lại cho tôi chút hơi ấm cuối cùng. Tôi có sống thêm bao nhiêu cuộc đời cũng không thể trả hết món nợ này”.


Cựu Binh Lê Văn Chớ - ngày ấy và bây giờ

Ngày 16/01/1967, chàng trai Lê Văn Chớ `tròn 18 tuổi, tạm biệt quê hương lên đường nhập ngũ, được biên chế vào Đại đội 17 trinh sát, Trung đoàn 2, Quân khu Trị Thiên Huế. Gần bốn năm, không nhiều cho một đời lính nhưng anh đã kịp tham gia hàng trăm trận đánh lớn nhỏ, 3 lần được tặng thưởng Huân chương chiến công, 7 lần được phong tặng danh hiệu dũng sỹ diệt Mỹ và 26 Bằng khen.

Đặc biệt, trong trận đánh tập kích tiêu diệt Tiểu đoàn 2 - Trung đoàn 54 Ngụy trên  động Chiêm Dòng (cao điểm 440) tây Hải Lăng, Quảng Trị, anh đã dẫn bộ đội luồn sâu vào sở chỉ huy và khu thông tin của địch đánh nở hoa trong lòng địch. Khi đồng chí Hà Văn Bồng đại đội trưởng hy sinh, đồng chí Chớ đã chỉ huy mũi chủ công lên thay, chỉ huy bộ đội đánh tiêu diệt và làm chủ trận địa. Trong lúc chiến đấu, không may bị thương nặng vào vai, vào tay vẫn chỉ huy bộ đội chiến đấu. Đến khi bị thương lần thứ hai, đạn xuyên từ lưng qua bụng làm đứt 4 đoạn ruột, đứt động mạch mạc treo trong, ruột trào ra ngoài, được đồng chí tiểu đoàn phó Nguyễn Phi Khương lấy bát b52 úp vào bụng, lấy mũ tai bèo đắp vào quấn chặt rồi đưa về trạm cứu thương dã chiến phía sau trận địa.

1.JPG

Sau trận đánh, tiểu đoàn 4 có 10 chiến sĩ hy sinh, trong đó có dũng sỹ Lê Văn Chớ. Đồng đội đã đào huyệt mộ cho anh trên đỉnh Chiêm Dòng, gói 10 thi thể vào 10 túi ni-lon chuẩn bị chôn cất. Thế nhưng, điều kỳ diệu đã xảy ra. Sau khi chôn cất 9 thi hài, mọi người phát hiện chiếc túi ni-lon thứ 10 bọc Lê Văn Chớ còn phập phồng, thoi thóp. Ngay lập tức, anh được đưa ra khỏi quan tài và chuyển về hầm phẫu thuật trạm quân y dã chiến.

Sau một năm điều trị, vết thương dần bình phục , Lê Văn Chớ được chuyển về làm trợ lý đặc công ở Bộ Chỉ huy quân sự Hà Tĩnh, rồi dược biệt phái sang Tỉnh Đoàn làm đội đội trưởng TNXP, tham gia phá bom nổ chậm, đắp đường giao thông tại các trọng điểm dọc đường 15A. Hòa bình lập lại sau 3 năm thì anh xuất ngũ trong cảnh khốn khó đủ bề. Anh phải làm đủ nghề để kiếm sống, từ bơm vá, sữa chữa xe đạp đến tham gia thi công, làm đường. Vậy mà, tinh thần tiến công của những người lính năm xưa được ông phát huy cao độ, cho ra đời Hợp tác xã xây dựng và thương mại 27/7 năm 1993. Năm 1998, ông tiếp tục hoàn thành xây dựng khách sạn Hoàng Anh - một minh chứng hùng hồn về ý chí quyết tâm của người lính trong trận tuyến chống đói nghèo trên một miền quê đang vươn lên đổi mới. Khách sạn Hoàng Anh và Hợp tác xã xây dựng và thương mại 27/7 giải quyết việc làm ổn định cho hàng chục thương binh, bệnh binh, cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong và con em của họ, hàng năm doanh thu đạt 1-1,2 tỷ đồng, nộp ngân sách nhà nước trên 100 triệu đồng.

Dù cuộc sống đã ổn định, vợ đẹp, con ngoan và thành đạt nhưng sâu thẳm trong lòng người cựu chiến binh ấy là nỗi niềm trăn trở khôn nguôi khi còn biết bao đồng đội của mình vẫn đang nằm lại đâu đó giữa sâu thẳm rừng sâu, núi đỏ. Bởi thế, bên cạnh việc thường xuyên giúp đỡ, cưu mang hàng trăm thương bệnh binh, gia đình liệt sỹ có hoàn cảnh khó khăn, anh đã huy động đồng đội bỏ ra hàng trăm triệu đồng, lặn lội khắp các chiến trường tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ. Dấu chân của họ đã in khắp 72 nghĩa trang trên mảnh đất thiêng Quảng Trị và những nơi họ từng chiến đấu để kiếm tìm đồng đội. Gần 1.300 nấm mộ và hài cốt liệt sĩ được cựu binh Lê Văn Chớ và những người đồng đội tìm kiếm, quy tập về các nghĩa trang trong những năm qua là chừng ấy niềm hạnh phúc trong lòng họ và những người thân liệt sĩ. Nhưng đó vẫn chưa phải là tất cả, bởi ngoài kia vẫn còn hàng nghìn, hàng nghìn đồng đội nữa vẫn đang là liệt sĩ vô danh. Điều đó vẫn luôn thôi thúc Lê Văn Chớ tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm hài cốt của đồng đội bằng chính ngọn lửa của trái tim mình.

Lặng lẽ thắp nén nhang thơm lên bàn thờ chung của các anh hùng liệt sĩ do chính Lê Văn Chớ lập tại gian phòng khách sạn Hoàng Anh, lòng tôi không khỏi ngậm ngùi. Cầu mong cho các anh nơi chín suối được yên giấc ngàn thu và xin cảm ơn các anh, những người anh hùng trẻ tuổi đã hy sinh thân mình để chúng tôi có được cuộc sống bình yên của ngày hôm nay.

                                                                                   

Phòng Tổ chức - Hành chính, Trường Đại học Hà Tĩnh. Số 447, đường 26/3, TP.Hà Tĩnh.
ĐT: 0393 885 376 - Fax: 0393 885 224. Mail: tochuchanhchinh@htu.edu.vn.
Templates Joomla 1.7 by Wordpress themes free